Bệnh dại - Cái giá của việc đi lấy nọc thay vì tiêm vắc xin
Có những sai lầm chúng ta có cơ hội để sửa chữa, nhưng cũng có những quyết định mà cái giá phải trả chính là mạng sống. Câu chuyện dưới đây không phải là lý thuyết suông, mà là lời cảnh tỉnh muộn màng từ một gia đình vừa mất đi người thân bị bệnh dại chỉ vì một sự chủ quan đáng tiếc.

Sáng hôm ấy, chúng tôi có cuộc gặp gỡ trực tiếp với một gia đình có người thân tử vong do bệnh dại. Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi sáng bình thường như bao ngày khác, khi người đàn ông ấy đi tập thể dục. Một con chó bất ngờ lao ra. Kết quả là bốn dấu răng hằn sâu vào chân, máu chảy dài. Người nhà nạn nhân đau xót kể lại:“Ông kêu thôi đi vô núi, người ta lấy nọc cho... Ông chủ quan vậy đó. Ông nói người ta bị cắn năm sáu người rồi có sao đâu, đến phiên mình làm gì mà chết”
Vết thương ngoài da sau đó đã lành. Cảm giác an tâm giả tạo sau khi “lấy nọc” khiến ông tin rằng mình đã hoàn toàn thoát nạn. Ông vẫn đi lại, vẫn sinh hoạt bình thường mà không hề biết rằng vi rút dại đang âm thầm, lặng lẽ di chuyển từ từ để tấn công thẳng vào não bộ. Cơn ác mộng bắt đầu không phải bằng những biểu hiện điên cuồng, mà từ việc bên chân bị cắn trước kia đột nhiên đau nhức. Nhưng thay vì đến bệnh viện ngay, ông lại tự ra hiệu thuốc mua thuốc giảm đau về uống. Sự chủ quan nối tiếp chủ quan, cho đến khi cơ thể không còn chịu đựng nổi. Khi gia đình đưa ông đến bệnh viện địa phương, rồi chuyển gấp lên bệnh viện chuyên khoa tại TP. Hồ Chí Minh, mọi thứ đã quá muộn.
Chỉ trong vòng đúng 12 tiếng đồng hồ ngắn ngủi, từ lúc nhập viện ban sáng đến tối cùng ngày, gia đình đã phải ngậm ngùi đưa ông về nhà để lo hậu sự. Nỗi đau lớn nhất của những người ở lại là biết rằng cái chết này hoàn toàn có thể tránh khỏi. Người vợ nghẹn ngào chia sẻ trong bất lực:“Xưa nay lấy nọc đâu có lành đâu con, mình phải đi chích ngừa mới đúng... Lấy nọc xong giờ hối hận cả đời luôn”. Tiếng khóc nghẹn ngào của người vợ chính là minh chứng cho sự bất lực đến tột cùng. Họ đã ở sát bên, đã biết chuyện, nhưng chính sự chủ quan của người bệnh và niềm tin sai lệch vào những phương pháp chữa mẹo dân gian đã cướp đi người đàn ông trụ cột của gia đình.

Để không còn những hối hận với hai từ giá như muộn màng ấy, hãy thực hiện các bước xử trí sau khi bị chó, mèo cắn, cào: Xối rửa kỹ vết thương dưới vòi nước chảy bằng xà phòng trong ít nhất 15 phút, sau đó sát khuẩn bằng cồn 70%; Không tự bịt kín vết thương; Tuyệt đối không đi lấy nọc, không đắp lá, không tin vào thầy lang. Hãy đến ngay cơ sở y tế gần nhất để được bác sĩ tư vấn hướng xử trí và chỉ định tiêm vắc xin phòng dại, huyết thanh kháng dại kịp thời.
Đừng để sự chủ quan biến một vết cắn nhỏ thành một bi kịch lớn. Lấy nọc không phải là cứu mạng, đó là hành vi đánh cược với tử thần. Và trong trò chơi sinh mạng này, vi rút dại luôn là kẻ thắng cuộc nếu bạn không có vắc xin.
Trung tâm Kiểm soát bệnh tật Thành phố Hồ Chí Minh